chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máyBiết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi.Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác.Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất.Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu.Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.
